Khi cảm xúc bị dồn nén
- nguyenngochaphd
- Apr 28
- 3 min read
Hành trình du học bắt đầu từ những cái ôm vội vàng, những lời dặn dò lặp đi lặp lại, những giọt nước mắt cố giấu đi để người ở lại yên tâm hơn. Và khi bước qua cánh cửa an ninh sân bay, bạn biết mình vừa bước sang một bước ngoặt, một con đường mà bạn sẽ phải tự mình đi bất kể chuyện gì xảy ra.

Ở cổng sân bay, những giọt nước mắt cố nuốt vào trong, để ba mẹ yên tâm hơn một chút, bớt đau lòng tiễn bạn đi. Bạn kéo vali đi qua cửa an ninh, quay lại vẫy tay lần cuối.
Những ngày đầu ở nơi mới thường là sự pha trộn rất lạ giữa háo hức và choáng ngợp. Mọi thứ đều khác: ngôn ngữ, đường phố, thời tiết, mùi đồ ăn, cách người ta chào nhau, cách xếp hàng, bắt xe bus. Có những khoảnh khắc bạn dừng lại và nghĩ: “Mình thật sự đã đến đây rồi.” Một cảm giác vừa tự hào, vừa mong chờ. Nhưng song song với đó là một tiếng nói nhỏ khác: “Từ giờ, mình phải tự lo hết mọi thứ.” Và đôi khi, một câu hỏi thoáng qua nhưng rất thật: “Nếu có chuyện gì xảy ra, ai sẽ ở đây với mình?”
Nỗi nhớ nhà không phải lúc nào cũng ồn ào. Nó thường len vào những khoảnh khắc rất nhỏ. Khi bạn vô tình nhìn thấy một gia đình đi cùng nhau ngoài đường. Khi bạn ăn một món ăn “na ná” đồ Việt, nhưng vẫn thiếu đi một hương vị quen thuộc. Khi bạn bị ốm, nằm trên giường và nhận ra không có ai ở gần để nấu cho bạn một bát cháo nóng. Những lúc đó, nỗi nhớ không cần lý do lớn lao – nó âm ỉ ở đó, rất thật.
Bạn có thể tự nhủ rằng mình đã chọn con đường này, nên mình phải mạnh mẽ. Và thế là bạn cố gắng kìm lại, không cho phép mình buồn quá lâu. Bạn không muốn gia đình lo lắng, không muốn bạn bè nghĩ rằng mình yếu đuối. Nhưng khi “phải mạnh mẽ” trở thành điều bạn lặp lại mỗi ngày, nó có thể dần biến thành một chiếc mặt nạ.
Bạn vẫn cười nói trong mỗi cuộc gọi về nhà. Bạn kể chuyện những thứ mới mẻ ở nước ngoài khi ai đó hỏi thăm. Bạn tự nhắc mình “đừng làm quá lên” mỗi khi nước mắt chực trào. Nhưng ở đâu đó bên trong, có thể bạn đang rất cô đơn. Và đôi khi, cơ thể bắt đầu lên tiếng thay cho những cảm xúc không được nói ra: sự mệt mỏi kéo dài, những đêm khó ngủ, những cơn nặng ngực hay lo lắng khi nghĩ về tương lai.

Việc bạn thấy đau lòng khi rời xa người thân không có nghĩa là bạn yếu đuối. Ngược lại, nó cho thấy bạn biết yêu và được yêu. Nó cho thấy những mối quan hệ ở nhà có ý nghĩa với bạn đến mức nào. Và hơn hết, nó cho thấy bạn đang thật sự sống và cảm nhận chứ không phải chỉ “cố gắng ổn”.
Có thể, thay vì cố gắng gạt đi nỗi nhớ, bạn thử mang theo nó theo một cách dịu dàng hơn. Bạn có thể tạo cho mình những góc nhỏ êm ấm mang hơi thở Việt Nam – một nhà hàng ăn quen, một bài hát cũ, hay vài món đồ gợi nhớ về gia đình.
Bạn có thể giữ kết nối với người thân theo cách chân thật hơn, không chỉ chia sẻ những gì “ổn” mà cả những ngày bạn thấy chông chênh. Và nếu có thể, bạn tìm một người có thể lắng nghe trọn vẹn nỗi nhớ đó, mà không vội vàng nói rằng “rồi sẽ quen thôi”.
Nếu bạn đang ở đâu đó giữa háo hức và đau nhói, giữa tự hào và sợ hãi, thì bạn không hề một mình. Rất nhiều du học sinh khác cũng đang mang trong mình những cảm xúc tương , chỉ là không phải ai cũng nói ra.
Tại Hạ Therapy, bạn có thể có một nơi để tạm đặt xuống những nỗi nhớ, nỗi sợ và những câu hỏi chưa có lời đáp.
Một buổi trò chuyện an toàn không hứa sẽ xoá đi tất cả, nhưng có thể giúp bạn cảm thấy nhẹ hơn một chút và bớt phải gồng mình đi qua hành trình này một mình.


Comments